
Cùng toàn thể Giáo Hội chúng ta bước vào Tuần Thánh, Tuần Thương Khó với Chúa Nhật Lễ Lá, một ngày vừa tràn đầy niềm vui, nhưng cũng vừa nhuốm màu thương khó. Phụng vụ đưa chúng ta đi từ tiếng reo hò “Hosanna!” đến tiếng la to “Đóng đinh nó vào thập giá!” của chính đám đông dân chúng. Chính sự tương phản này giúp chúng ta hiểu sâu hơn mầu nhiệm tình yêu cứu độ của Thiên Chúa.
27/03/2026 17:08
Vị Vua khiêm nhường tiến vào thành
Bài Tin Mừng khai mạc (x. Mt 21,1-11) thuật lại việc Đức Giê-su vào thành Giê-ru-sa-lem.
Ðông đảo dân chúng trải áo xuống mặt đường, một số khác lại chặt cành chặt lá rải lên lối đi. Dân chúng, người đi trước, kẻ theo sau, reo hò vang dậy: “Hoan hô Thái Tử nhà Ða-vít! Chúc tụng Ðấng ngự đến nhân danh Chúa! Hoan hô Chúa trên các tầng Trời!” (Mt 21,8-9). Nhưng Đức Giê-su không vào thành như một vị vua quyền lực, mà cưỡi trên lưng lừa thay vì ngựa chiến, mô tả Vua Giê-su đến với sự khiêm nhường, hiền lành. Đấng Cứu Độ mang đến hòa bình, công chính, khác biệt hoàn toàn với sức mạnh quân sự thông thường.
Ngôn sứ Da-ca-ri-a đã tiên báo: “Này vua ngươi đến với ngươi: Người hiền lành và cưỡi trên lưng lừa” (Dcr 9,9). Đức Giê-su đến không phải để thống trị, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống mình. Ngài là Vua của tình yêu.
Thánh Gio-an Kim Khẩu nói : “Ngài không chinh phục bằng gươm giáo, nhưng bằng lòng hiền lành; không áp đặt bằng quyền lực, nhưng thu hút bằng tình yêu.” Điều này đặt ra cho chúng ta câu hỏi: Tôi đón nhận Đức Ki-tô như một vị vua thế nào? Tôi có thực sự để Người làm chủ đời mình không?
Người Tôi Trung đau khổ
Bài đọc I (Is 50,4-7) trình bày cho chúng ta hình ảnh Người Tôi Trung của Thiên Chúa: “Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, tránh những lời nhạo cười và những người phỉ nhổ tôi.” (Is 50,6).
Đây là chân dung tiên báo về Đức Giê-su trong cuộc Thương Khó. Người chấp nhận đau khổ không phải vì bất lực, nhưng vì vâng phục thánh ý Chúa Cha. Người tin rằng: “Vì Chúa nâng đỡ tôi, nên tôi không phải hổ thẹn” (Is 50,7).
Thánh Au-gút-ti-nô nói: “Chính vì yêu mà Người đã chịu khổ; nếu không yêu, Người đã không chịu đóng đinh.” Tình yêu là chìa khóa để hiểu Thập Giá. Nếu không có tình yêu, Thập Giá chỉ là khổ đau vô nghĩa; nhưng với tình yêu, Thập Giá trở thành nguồn ơn cứu độ.
Bài ca tự hạ và tôn vinh
Bài đọc II (Pl 2,6-11) là một trong những bản thánh thi tuyệt đẹp: “Chúa Giê-su Ki-tô, tuy là thân phận Thiên Chúa… đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá.” (Pl 2,8). Nhưng cũng chính vì thế, “Thiên Chúa đã tôn vinh Người” (Pl 2,9).
Đây là con đường của Đức Ki-tô: từ tự hạ đến vinh quang, từ thập giá đến phục sinh. Công đồng Vaticanô II dạy rằng: “Mầu nhiệm con người chỉ thực sự sáng tỏ trong mầu nhiệm Ngôi Lời nhập thể” (Gaudium et Spes, số 22). Nghĩa là, nhìn vào Đức Giêsu, chúng ta hiểu được ơn gọi của chính mình là: sống yêu thương, hy sinh, và vâng phục.
Cuộc Thương Khó theo Thánh Mát-thêu
Bài Tin Mừng hôm nay (Mt 26,14 – 27,66) đưa chúng ta vào cuộc Thương Khó. Mỗi chi tiết đều chất chứa tình yêu và sự phản bội: Giu-đa bán Thầy, Phê-rô chối Thầy, các môn đệ bỏ trốn, dân chúng quay lưng.
Đỉnh cao là lời kêu trên thập giá: “Ôi Thiên Chúa! Ôi Thiên Chúa! sao Chúa đã bỏ con?” (Mt 27,46). Đây không phải là tiếng kêu tuyệt vọng, nhưng là lời cầu nguyện thấm đẫm niềm tin. Đức Giê-su mang lấy sự cô đơn của nhân loại để cứu chuộc chúng ta. Thánh I-rê-nê nói: “Người đã trở nên như chúng ta, để chúng ta được trở nên như Người.” Nghĩa là, Đức Ki-tô đã bước xuống tận cùng thân phận con người để nâng chúng ta lên địa vị làm con Thiên Chúa.
Từ Lễ Lá đến đời sống Ki-tô hữu
Tham dự Chúa Nhật Lễ Lá, mỗi chúng ta không chỉ cầm lá và tung hô, nhưng là bước theo Đức Ki-tô trên con đường Thập Giá. Đôi lúc chúng ta giống đám đông: hôm nay tung hô, ngày mai quay lưng. Đức tin của chúng ta dễ thay đổi theo hoàn cảnh. Vì thế, Thánh Công đồng Vaticanô II nhắc nhở: “Người Ki-tô hữu được mời gọi nên thánh trong chính hoàn cảnh đời mình” (Lumen Gentium, số 11). Điều đó có nghĩa là sống tinh thần Thập Giá trong đời sống hằng ngày: kiên nhẫn trong thử thách, trung tín trong bổn phận, yêu thương ngay cả khi bị tổn thương.
Cành lá chúng ta cầm hôm nay sẽ khô héo. Nhưng tình yêu của Đức Ki-tô thì không bao giờ tàn. Người mời gọi chúng ta không chỉ đón Người bằng cành lá, mà còn bằng chính cuộc đời: bằng lòng tin, sự hoán cải, và tình yêu chân thành.
Chúng ta cùng bước vào Tuần Thánh với tâm hồn sốt sắng. Dõi theo Đức Giê-su từ Giê-ru-sa-lem đến đồi Canvê, để cùng Người bước vào ánh sáng Phục Sinh.
Xin cho mỗi người chúng ta biết hô “Hosanna” không chỉ bằng môi miệng, nhưng bằng cả cuộc sống, và can đảm vác thập giá mỗi ngày, vì biết rằng: sau Thập Giá là vinh quang, sau đau khổ là sự sống. Amen.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ