
Thân xác cần có lương thực để sống, linh hồn cũng vậy. Khi dân chúng thấy Đức Giêsu và các môn đệ đều không có ở đó, họ xuống thuyền đi Ca-phác-na-um tìm Ngài. Khi thấy Ngài ở bên kia Biển Hồ, họ nói: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?” (Ga 6:25).
12/06/2020 07:14

Thân xác cần có lương thực để sống, linh hồn cũng vậy. Khi dân chúng thấy Đức Giêsu và các môn đệ đều không có ở đó, họ xuống thuyền đi Ca-phác-na-um tìm Ngài. Khi thấy Ngài ở bên kia Biển Hồ, họ nói: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?” (Ga 6:25). Tính thẳng thắn và thật thà, Ngài nói toạc móng heo luôn: “Thật, Tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm Tôi KHÔNG phải vì các ông đã thấy DẤU LẠ, nhưng vì các ông đã được ĂN BÁNH NO NÊ” (Ga 6:26). Nghe rất “sốc”, rất đau, vì họ bị “chạm” vào chính “ý đồ” của họ. Trong chúng ta cũng có những người như vậy – nghĩa là vì chính sự ích kỷ của mình.
Vâng, sự thật vẫn thường phũ phàng như thế. Và có lẽ chúng ta cũng chẳng hơn gì dân Israel xưa. Liệu chúng ta đi hành hương có thực sự vì yêu mến Chúa, vì sùng kính Đức Mẹ hoặc các thánh, hay vì cái gì “khó nói” lắm? Người ta vẫn thường “rỉ tai” nhau: “Chỗ đó thiêng lắm, xin được nhiều ơn lắm”. Và rồi chúng ta cũng cố gắng đến để “được ơn” là chính. Nếu không được ơn thì sao? Liệu đức tin còn được vững vàng? Những người có “của ăn, của để” mới đủ “khả năng” đi hành hương các Thánh địa hoặc Linh địa, còn những người nghèo thì sao?
Nếu như vậy thì người nghèo chịu thiệt thòi quá. Họ được ít ơn hơn thì họ cũng khó vào Nước Trời hơn, nếu xét theo “nghĩa thực tế” đó! Đã từng có đoàn hành hương về Thánh địa Giêrusalem với chi phí tới 9 tỷ VNĐ, còn đến các linh địa trong nước cũng tốn kém lắm. Người nghèo có mơ cũng chẳng được, bởi vì họ lo kế sinh nhai hằng ngày còn “méo mặt” thì làm sao có dư tiền mà đi hành hương để “xin ơn” chứ? Nếu chỉ những ai đi hành hương mới được ơn thì Chúa không công bằng. Nhưng Ngài đâu có như vậy, chỉ tại chúng ta bắt Ngài như vậy thôi!
Liệu chúng ta đi làm việc thiện có vì yêu mến Chúa qua những anh chị em kém may mắn hơn mình? Liệu chúng ta thực sự làm việc tông đồ, tham gia các hội đoàn hoặc các nhóm đạo đức có thực sự hy sinh và chỉ vì muốn vinh danh Chúa hay không? Chắc chắn những câu hỏi đó “khó” trả lời lắm, và có lẽ chúng ta cũng đang có những tư tưởng phù phiếm! Có điều chắc chắn là Thiên Chúa không câu nệ hình thức như chúng ta tưởng hoặc cứ “suy bụng ta ra bụng… Chúa”. Thế thì “căng” thật!
Thật vậy, Chúa Giêsu đã xác định: “Quý vị hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có LƯƠNG THỰC THƯỜNG TỒN đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận”(Ga 6:27). Có lẽ họ không hiểu hết ý Ngài nên liền hỏi: “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?” (Ga 6:28). Ngài trả lời ngay: “Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm là TIN vào Đấng Người đã sai đến” (Ga 6:29). Không biết vì không hiểu hay cố ý không chịu hiểu mà họ lại hỏi: “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây? Tổ tiên chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời” (Ga 6:30-31). Đức Giêsu đáp: “Thật, Tôi bảo thật quý vị, không phải ông Môsê đã cho quý vị ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha Tôi cho quý vị ăn BÁNH BỞI TRỜI, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, BÁNH ĐEM LẠI SỰ SỐNG cho thế gian” (Ga 6:32-33). Hai loại bánh đều từ trời, nhưng manna chỉ làm cho sống phần xác, Thánh Thể mới làm cho sống phần hồn.
Ôi chao, ý Ngài hoàn toàn khác hẳn, thảo nào…! Nếu chúng ta được trực tiếp đối thoại với Ngài lúc đó thì chắc chắn chúng ta cũng chỉ “như vịt nghe sấm” chứ hiểu gì nổi.
Thế nhưng đối với dân Israel lại khác, sau khi nghe Ngài nói đến “bánh đem lại sự sống” thì họ nói ngay: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy” (Ga 6:34). Đức Giêsu bảo họ: “Chính Tôi là BÁNH TRƯỜNG SINH. Ai đến với Tôi, không hề phải đói; ai tin vào Tôi, chẳng khát bao giờ!” (Ga 6:35). Lại nghe thấy “sốc” quá! Bánh gì kỳ lạ vậy chứ? Thế nên chúng ta đừng vội chê trách “người xưa”. Quả thật, nếu là chúng ta thì có lẽ Chúa Giêsu “không có đường về”. Cũng may là chúng ta “sinh sau, đẻ muộn”, được học hỏi và được lãnh nhận đức tin nơi Chúa Giêsu từ ngàn xưa truyền lại. Quả thật, so với dân Israel xưa thì chúng ta may mắn và diễm phúc lắm!
Thật vậy, ngày xưa dân Israel chỉ được ăn bánh-từ-trời là manna, loại đặc sản chỉ có thể nuôi sống phần xác; còn chúng ta ngày nay cũng được ăn bánh-từ-trời, nhưng đó là Bánh Trường Sinh, là chính Mình và Máu Đức Giêsu Kitô, loại đặc sản nuôi sống phần hồn, là của ăn đàng trên suốt hành trình về Thiên Quốc vĩnh hằng.
Lạy Thiên Chúa từ bi nhân hậu, xin ban thêm đức tin cho chúng con, xin giúp chúng con xứng đáng lãnh nhận Bánh Trường Sinh là Thánh Thể Đức Giêsu Kitô, để được sự sống đời đời theo giao ước. Xin ban lương thực hồn xác cho những người nghèo khổ, thiếu thốn, những người chịu thủy hoạn và hỏa hoạn khắp nơi trên thế giới. Xin giữ gìn họ trung kiên trong đức tin và giúp họ cố gắng chịu đựng để đáng phần phúc mai sau. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.
TRẦM THIÊN THU