(bị
bắt 25-10-1861, chém
đầu 1-11-1861 tại
Hải Dương)
Cuộc
đời của vị giám
mục trẻ tuổi
thời danh đã ghi
dấu vết đạo đạo
đức ngay từ thuở
nhỏ, nên khi vừa
sang tới Việt Nam
hai tháng và mới 31
tuổi đã được
chỉ định làm giám
mục địa phận
Trung, tức Bùi Chu
sau này. Vì đức vâng
lời và vì Chúa Thánh
Linh thúc đẩy, Cha
Valentinô Berri-Ochoa
đã thụ phong giám
mục ngày 13-6-1858
trong một hầm trú
ẩn vì thế người
ta gọi ngài là Giám
Mục hầm trú.
Đức
Cha Ochoa sinh ngày
12-2-1827 tại làng
Elorio, tỉnh Biscaglia.
Cha ngài là thợ
mộc đóng ghế cho
nhà dòng các bà Đa
Minh trong làng. Thế
nhưng Chúa lại
muốn cho ngài học
Latinh và vào chủng
viện của địa
phận. Khi học, cậu
Valentinô hay ở bên
cạnh thầy để nghe
chuyện các vị
truyền giáo ở xa xôi,
và bắt chước tập
nhiều nhân đức hãm
mình. Cậu Valentinô
vào chủng viện địa
phận Logronhô tháng
10-1845 lúc 24 tuổi.
Đức cha coi địa
phận đã phải khen
các đức tính của
Valentinô với cha
mẹ ngài như sau:
"Này bà Monica,
con bà sau này có
lẽ sẽ làm Giám
Mục".
Một
người bạn diễn
tả nhân đức của
Thầy Valentinô như
sau: "Tôi không
sao biết được con
mắt của ngài mầu
gì vì ngài thường
cúi mặt xuống đất".
Một
lần tôi trêu ngài:
"Anh Valentinô làm
cái gì xấu mà cúi
mặt xuống vậy?"
Thầy
Valentinô trả lời:
"Có nhiều lý do
để tôi bắt chước
người thâu thuế
trong Phúc Âm vào nhà
thờ không dám trông
lên".
Thầy
Valentinô được
chỉ định dậy
học trò, một lần
bị bệnh ốm nhưng
sau khi khỏi bệnh
học sinh đến chúc
mừng nói đùa:
"Nếu mà thầy
chết thì chúng con
khóc hết nước
mắt".
Thầy
Valentinô cười đáp:
"Thầy còn khốn
nạn chưa đáng được
hưởng mặt Đức Chúa
Trời nên chưa chết
đấy thôi".
Ngày
lễ Chúa Ba Ngôi năm
1851 Thầy Valentinô
được chịu chức
linh mục. Ngài hết
lòng lo lắng việc săn
sóc linh hồn người
khác đến nỗi đức
cha địa phận phải
khen rằng trong địa
phận có Cha Valentinô
là xứng đáng hơn
cả và làm gương đủ
mọi nhân đức.
Thế nhưng lòng Cha
Velentinô chỉ muốn
làm linh mục dòng Đa
Minh và đi truyền giáo
phương đông. Ngày
26-10-1853, cha vào tu
viện Ocanha chuyên
gửi người đi
giảng đạo. Cha được
mặc áo dòng ngay.
Cha viết thư cho cha
mẹ, khuyên các ngài
đừng buồn phiền
nhưng hãy bắt chước
Abraham dâng con mình
vậy, cha viết:
"Nếu Chúa muốn
con đến đây, tại
sao cha mẹ lại
muốn con ở thế
gian giữa những nguy
hiểm. Cha mẹ không
muốn con lên thiên
đàng sao? Không
phải là đời sống
tu dòng là con đường
chắc chắn lên thiên
đàng sao? Vì thế
cha mẹ hãy cám ơn
Chúa thì tốt hơn...
Chỉ có một điều
quan trọng duy nhất
dưới thế gian này
là sống đời thánh
thiện để chắc
chắn chiếm một
chỗ trên trời. Cha
mẹ không thấy
nhiều người vất
vả đổ mồi hôi máu
trên trán chỉ để
kiếm tiền sao?"
Ngày
12-11-1854 Cha Valentinô
được khấn trọng
thể trong dòng Đa
Minh và năm sau, ngày
17-12-1856 cha cùng
với bẩy người
nữa đi Manila để
giảng đạo. Trước
khi đi cha viết thư
cho cha mẹ nói lên lòng
nhiệt thành cứu
rỗi lương dân:
"Chúa đã quá
tốt lành cho con được
biết đạo. Ngài còn
thương chọn con làm
tông đồ để cứu
rỗi các linh hồn mà
chính Chúa cũng đã
đổ mồ hôi và máu
cực trọng để
cứu chuộc họ. Ngài
sẽ làm cho con trở
thành ngôi sao chiếu
sáng nếu con biết
đáp lại tiếng
gọi cao cả nàỵ
Con làm gì để đáp
lại những ơn Chúa
đã ban, tất cả
sự sống con thuộc
về Ngài". Cha đến
Manila vào ngày vọng
lễ hai Thánh Tông Đồ
Phêrô và Phaolô. Đến
tháng 12-1857 cha cùng
với Cha Rianho và
Carrere rời Manila đi
Bắc Việt và tới nơi
ngày 30-3-1858. Bắc
Việt lúc này đang
trải qua cơn cấm đạo
dữ tợn. Cha Valentinô
phải lén lút đến
gặp cha bề trên
Masso rồi tới Đông
Xuyên gặp Đức Cha
Hermosilla. Tiếp tục
hành trình đến nơi
trú ẩn của Cha
Estevez ở Quần
Cống và sau cùng
được đưa trình
diện Đức Cha
Sampedro, giám mục địa
phận Trung, ngày
15-4-1858. Lúc này làng
Ninh Cường với mười
ngàn người đa số
là Công Giáo bị vây
bọc. Đức Cha
Sampedro đặt tên cho
Cha Valentino là Vinh.
Trước tình thế
nguy ngập, Đức Cha
chọn Cha Vinh làm Giám
Mục phụ tá và ấn
định lễ các Thánh
Tông Đồ Phêrô và
Phaolô sẽ phong
chức cho ngài, nhưng
vì gấp rút, suốt
đêm mấy cha con
vội vã lấy giấy và
tre làm mũ gậy phong
chức giám mục ngay
đêm 13-6-1858 tại
Ninh Cường. Ít ngày
sau Đức Cha Sampedro
bị bắt và xử lăng
trì ngày 28-7-1858. Đức
Cha Valentino Vinh
viết về trách
nhiệm mới của mình
như sau: "Một
biến cố chắc
chắn làm bề trên
lo lắng vì danh dự
và lòng nhiệt thành
nổi tiếng của dòng
Đa Minh và vì công
cuộc cứu rỗi xây
dựng thân thể Chúa
Kitô. Đó là đạo
rất thánh, mẹ giáo
hội với những vị
giám mục thánh
thiện đã khai sinh
một đứa con thiếu
tháng, đó là chính
con mọn đây".
Tại
địa phận Trung,
quan quân lùng bắt
khủng khiếp, nên
mặc dù muốn chết
giữa đàn chiên, Đức
Cha Valentino Vinh
phải lẩn trốn sang
địa phận Đông để
có thể tiếp tục hướng
dẫn địa phận. Ngày
1-7-1858 ngài ở trọ
làng Cao Xá, rồi
về Kẻ Mốt tại Hương
La với bốn thầy lý
đoán và ông lang Thư.
Trong
vòng một năm Đức
Cha vừa trốn vừa
dậy các thầy lý đoán
chuẩn bị lên chức
linh mục và viết thư
liên lạc với các
cha trong địa phận.
Lúc này liên quân Pháp-Tây
Ban Nha tấn công Đà
Nẵng khiến vua quan
cấm giáo dân di
chuyển và lùng bắt
thừa sai. Đức Cha
Hermosilla họp các
thừa sai và quyết
định phong Cha
Alcazar làm Giám Mục
phụ tá địa phận
Đông, cùng với
bẩy thừa sai khác lên
tầu tạm trốn để
hòng cứu giáo hội
sau này, còn hai Đức
Cha Hermosilla và
Valentino Vinh với hai
Cha Fernandez và Rianho
ở lại giúp giáo dân.
Đầu
tháng 9-1861, quan áp
dụng lệnh phân sáp
và huyện Lương Tài
bị tố giác có đạo
trưởng ẩn trốn nên
Đức Cha Valentino,
Cha Fernandez và Almato
đi đến Hải Dương
hẹn với Đức Cha
Hermosilla để trốn
đi cực bắc tại
Vạn Ninh. Lênh đênh
trên con thuyền
trốn chạy, Đức
Cha Berrio-Ochoa Vinh nói
với người chèo
thuyền đưa về địa
phận để thăm con
chiên bổn đạo dù
có phải tay quân lính
bắt cũng xin theo thánh
ý Chúa, chết trong
địa phận. Người
chèo thuyền thưa
lại với đức cha là
mọi ngả đường đều
có lính tuần canh
nghiêm ngặt, không có
cách nào thoát được.
Đức cha viết thư
thăm giáo dân và
nghe lời ở lại trên
Hải Dương. Người
lái thuyền tên Cựu
Trọng đưa đức cha
và mấy thầy vào
một làng gọi là làng
Gọp để trú ẩn và
nghỉ ngơi.
Sau
ba ngày, chủ nhà tên
Khang Cấp giả vờ nói
đi lên huyện để dò
la tình hình nhưng
thực sự là để báo
quan huyện. Chủ nhà
trở về nói: "Các
ông không thể ở nhà
tôi được nữa,
phải đi đi".
Đức
Cha Berrio-Ochoa Vinh
được dẫn ra ngoài
ruộng lúa ẩn mình.
Chỉ lát sau quan
Huyện Thanh Hà đã
đem 300 lính đến
bắt. Đức cha thương
tình chú giúp lễ nên
xin quan tha cho chú
về. Sau này chú giúp
lễ làm linh mục tên
là Nghiêm. Đức cha
bị bắt đúng ngày
25-10-1861.
Từ
huyện rồi lên
tỉnh, tới cửa thành
có nhiều thánh giá
đặt dưới đất,
Đức Cha yêu cầu
họ cất đi mới
chịu đi vào. Quan thượng
Hải Dương Nguyễn
Quốc Cẩm hỏi đức
cha về tên tuổi, quê
quán và sang từ bao
lâu, đức cha thưa:
"Tên tôi là Vinh,
sang Việt Nam mới
được bốn năm, địa
phận của tôi ở
trong tỉnh Nam Định,
Nam Thượng và Nam
Hạ. Bởi vì trong đó
bắt đạo ngặt quá
không thể ẩn tránh
mãi, tôi bất đắc
dĩ phải trốn tới
đây".
Quan
hỏi năm 1858 có liên
lạc gì với người
Pháp-Tây gây chiến
không? Đức cha thưa:
"Tôi không làm cái
gì hại nhà nước
bao giờ, tôi chỉ có
một ý duy nhất là
sang đây giảng đạo
thánh Chúa Trời và
khuyên bảo cho mọi
người biết ăn ngay
ở lành, giữ đàng
lành và tránh đàng
tội mà thôi".
Quan
hỏi thêm có biết
Đức Cha Tuấn (Đức
Cha Hermosilla). Đức
cha thưa lại là có
quen biết và gặp
nhau mấy lần. Sau đó
quan thượng Hải Dương
ra lệnh giam ngài
trong tù cùng với Đức
Cha Hermosilla và Cha
Almato, mỗi người
một cũi. Các ngài
được dịp an ủi
khích lệ nhau.
Tuy
quan tổng đốc Hải
Dương tử tế với
các ngài nhưng sợ
oai quyền Nguyễn Đình
Tân (Hưng), tổng đốc
Nam Định và là bố
vợ vua Tự Đức, nên
ra án tử hình cho
cả ba đấng. Mặc
dầu lính canh cấm
mọi người lui tới
nhưng có một y sĩ
đã tìm cách đưa
một vị linh mục
giả làm thầy
thuốc đến ban bí tích
cho các ngài. Quan còn
thử một lần nữa
khuyến dụ các ngài
bỏ đạo, nhưng càng
làm cho các ngài cương
quyết xưng đạo hơn.
Ngày
1-11-1861, tảng sáng
ba vị anh hùng, đứng
đầu giáo hội địa
phận Trung và Đông,
hướng nhìn ánh
mặt trời theo
tiếng trống của lính
đi ra pháp trường Năm
Mẫu ở ngoài thành.
Cả ba vị quì gối
cầu nguyện chung
với nhau rồi bị trói
mỗi người vào
cọc giơ đầu ra cho
lý hình chém. Máu tuôn
trào dưới ánh mặt
trời bỗng loé sáng
những hình thánh giá.
Trời đang sáng
bỗng tối lại trong
vòng năm phút và
một đàn bướm
trắng đến đỗ trên
xác các ngài trong
khi mùi thơm phảng
phất trên không. Người
bên lương cũng như
người Công Giáo nói
rằng chính các thiên
thần của Chúa đến
đón các ngài về
trời. Khi bình yên,
xác Đức Cha Berrio-Ochoa
Vinh được mang về
giữ tại nhà thờ
Đức Mẹ Vô Nhiễm
ở Elorrio quê hương
của ngài.