Thánh
Gemma
Galgani
sinh ở
Camigliano,
nước Ý,
và là
thứ tư
trong gia
đình có
tám người
con. Cô là
một người
thông
minh, thân
thiện, hăng
hái và
dễ mến,
nhưng
tinh
thần
cầu
nguyện và
sự thâm
trầm
của cô
thì không
một người
trẻ nào
sánh được.
Mẹ
của
Gemma bị
mắc
bệnh lao
và bà
từ
trần khi
Gemma
mới
bảy
tuổi.
Mặc dù
rất đau
khổ khi
phải
mồ côi
mẹ,
Gemma đã
biết an
ủi các
anh chị
em mình
rằng:
"Mẹ
chúng ta
đã về
trời,
mẹ đã
đau khổ
nhiều --
nhưng bây
giờ mẹ
không còn
đau khổ
nữa."
Cha
của
Gemma là
một dược
sĩ và thường
rất khá
giả, nhưng
bệnh tình
lâu ngày
trong gia
đình đã
làm
kiệt
quệ tài
chánh.
Dần dà,
họ trở
nên nghèo
nàn. Thêm
vào đó,
cha của
Gemma
lại
mắc
bệnh ung
thư cổ
và cô
phải chăm
sóc ông
cho đến
khi ông
từ
trần lúc
Gemma 19
tuổi. Như
thế, trước
khi hai mươi
tuổi,
Gemma đã
được
chứng
kiến
sự đau
khổ
của cha
mẹ mình
và đã
thi hành
tất cả
những gì
có thể
để khuây
khoả và
an ủi các
ngài.
Sau
khi từ
chối
lời
cầu hôn
của hai
thanh niên,
Gemma ao
ước đi
tu, nhưng
vì lý do
sức
khoẻ và
vì nghèo
nên cô
bị từ
chối. Cô
chấp
nhận
sự
thất
vọng này
như một
hy sinh dâng
lên cho
Chúa.
Trong
thời
gian ấy,
Gemma tiên
đoán
rằng các
tu sĩ dòng
Thương
Khó sẽ
thành
lập
một tu
viện ở
Lucca, và
điều này
đã xảy
ra sau khi
cô từ
trần
được
hai năm.
Vào
năm 21
tuổi,
một
tiếng nói
bên trong
cho Gemma
biết là
cô sẽ
được
ơn lạ
thường.
Sau đó cô
cảm
thấy đau
nhói ở
chân tay
và ngực,
và có máu
tiết ra
ở
những nơi
ấy. Ðó
là
những thương
tích như
trên thân
thể Chúa
Giêsu xưa.
Vào mỗi
tối
thứ Năm,
Gemma rơi
vào
trạng thái
ngây
ngất và
các dấu
thánh
bắt đầu
xuất
hiện. Mãi
cho đến
chiều
thứ Sáu,
các dấu
thánh
mới tan
biến và
đến sáng
thứ
Bảy thì
máu mới
ngưng
chảy, các
vết thương
như đóng
lại,
chỉ còn
một
vệt
trắng
mờ trên
da. Các
dấu thánh
tiếp
tục
xuất
hiện cho
đến khi
cha giải
tội
cấm cô
không
được
chấp
nhận các
dấu ấy.
Qua lời
cầu
nguyện
của cô,
hiện tượng
này
chấm
dứt, nhưng
các vết
sẹo
trắng
vẫn còn
thấy ở
trên da.
Vào
tháng Giêng
1903, bác
sĩ cho
biết
Gemma bị
lao phổi,
và ba tháng
sau đó,
vào ngày
thứ
Bảy
Tuần Thánh,
với sự
chứng
kiến
của cha
sở, cô
từ giã
cõi đời
khi mới
hai mươi
lăm
tuổi.
Cha sở
kể lại:
"Cô
ấy
chết
với nụ
cười
vẫn còn
nở trên
môi, nên
tôi không
tin là cô
ấy
thực
sự đã
chết."
Cô
Gemma được
Ðức Giáo
Hoàng Piô
XI phong
chân phước
năm 1933
và được
Ðức Giáo
Hoàng Piô
XII phong
thánh vào
ngày 2 tháng
Năm 1940,
chỉ có
ba mươi
bảy năm
sau khi
từ
trần.