(c.1660)
Thánh
Louise
sinh ở
Ferrieres-en-Brie
gần Meux,
nước Pháp,
mồ côi
mẹ khi còn
nhỏ, và
khi được
15 tuổi
thì mồ
côi cha.
Ao ước
của thánh
nữ là
trở nên
một nữ
tu nhưng
cha giải
tội đã
ngăn
cản, và
sau đó
ngài
kết hôn
với ông
Antony
LeGras.
Trong hôn
nhân này
họ có
được
một đứa
con trai.
Nhưng sau
đó không
lâu, ông
Antony đã
từ giã
cõi đời
sau một
thời
gian đau
yếu lâu
dài.
Bà
Louise may
mắn có
được các
cha linh hướng
khôn
ngoan và
dễ mến,
đó là
Thánh
Francis de
Sales, và
người
bạn
của ngài
là Ðức
Giám
Mục
của
Belley, nước
Pháp. Bà
Louise không
gặp hai
vị thường
xuyên, nhưng
tận
trong thâm
tâm, bà
linh cảm
thấy
rằng mình
sẽ đảm
nhận
một công
việc
nặng
nề dưới
sự hướng
dẫn
của
một người
chưa bao
giờ quen
biết.
Ðó là
vị linh
mục thánh
thiện
Vincent, mà
sau này là
Thánh
Vincent de
Paul.
Lúc
đầu,
Cha
Vincent do
dự
nhận
lời làm
cha giải
tội cho
bà
Louise, vì
sự bận
rộn
của ngài
với tổ
chức
"Các
Chị Em Bác
Ái."
Hội viên
của tổ
chức này
là các bà
quý tộc
có lòng
nhân từ,
giúp đỡ
cha chăm
sóc người
nghèo và
các em
bị bỏ
rơi, là
công
việc
rất
cần
thiết
trong
thời
gian ấy.
Nhưng các
bà cũng
phải
bận
rộn
với
nhiệm
vụ và công
việc gia
đình.
Trong khi
công
việc
của cha
thì cần
rất
nhiều người
giúp đỡ,
nhất là
những nông
dân vì
họ gần
gũi với
người
nghèo và
dễ có
cảm tình
với họ.
Ngài cũng
cần ai
đó có
thể
dạy cho
họ
biết đọc
biết
viết và
tổ
chức
sinh
hoạt
hội đoàn
cho họ.
Chỉ
sau một
thời
gian khá
lâu, khi
Cha
Vincent ngày
càng quen
biết
với bà
Louis, thì
ngài
mới
nhận ra
rằng bà
là người
mà Chúa
đã gửi
đến để
đáp
lại
lời
cầu xin
của cha.
Bà Louis
thông
minh, khiêm
tốn và
có sức
chịu đựng
bền bỉ.
Sau một
thời
gian thi hành
các công
việc mà
cha giao
phó, bà
tìm thêm
được
bốn
phụ nữ
bình dị
khác đến
tiếp tay.
Căn nhà
thuê
của bà
ở Balê
đã trở
thành
trung tâm
săn sóc
người
nghèo và
người
đau yếu.
Và đó là
khởi đầu
của tu
hội Nữ
Tu Bác Ái
của Thánh
Vincent de
Paul, (mặc
dù Cha
Vincent
muốn
gọi tổ
chức này
là "Nữ
Tử"
Bác Ái).
Bà tuyên
khấn năm
1634 và
tu hội
đã thu hút
được
nhiều người
tham gia.
Cha
Vincent thường
từ tốn
và khôn
ngoan
trong cách
cư xử
với bà
Louis và
tổ
chức
mới này.
Ngài nói
không bao
giờ ngài
muốn thành
lập
một
cộng đoàn
mới, mà
chính là
Thiên Chúa
thi hành
mọi sự.
Cha nói,
"Tu
viện
của con
sẽ là
nhà của
người
bệnh; phòng
của con
là phòng
cho thuê
mướn;
nhà
nguyện
của con
là nhà
thờ
của giáo
xứ; khuôn
viên nhà
dòng là
đường
phố hay
các khu
vực nhà
thương."
Y phục
của họ
là y
phục
của
phụ nữ
nông dân.
Mãi cho
đến vài
năm sau,
Cha
Vincent de
Paul mới
cho phép
bốn
phụ nữ
khấn khó
nghèo,
khiết
tịnh và
vâng
phục. Và
phải
mất
nhiều năm
hoạt động
thì Tòa
Thánh
mới chính
thức công
nhận tu
hội này
và đặt
dưới
sự hướng
dẫn
của Cha
Vincent và
Tu Hội
Truyền
Giáo.
Bà
Louis đi
khắp nước
Pháp, thành
lập chi
nhánh
trong cac
bệnh
viện, cô
nhi viện
và các
tổ
chức khác.
Cho đến
khi từ
trần, ngày
15 tháng
Ba 1660,
tu hội
của bà
đã có
trên 40
nhà ở nước
Pháp.
Kể từ
đó họ
đã phát
triển trên
toàn
thế
giới.
Bà
Louise de
Marillac
được
Ðức Giáo
Hoàng Piô
XI phong
thánh năm
1934, và
năm 1960
thánh
nữ được
Ðức Giáo
Hoàng
Gioan
XXIII đặt
làm Quan
Thầy các
Cán Sự
Xã Hội.