Một người kia có
hai con trai. Người
con thứ nói với cha
rằng : “Thưa cha,
xin cho con phần tài
sản con được hưởng”.
Và người cha đã
chia của cải cho hai
con. Ít ngày sau, người
con thứ thu góp tất
cả, rồi trẩy đi
phương xa. Ở đó
anh ta sống phóng đãng,
phung phí tài sản
của mình.
Khi anh ta đã ăn tiêu
hết sạch, thì lại
xảy ra trong vùng
ấy một nạn đói
khủng khiếp. Và anh
ta bắt đầu lâm
cảnh túng thiếu, nên
phải đi ở đợ cho
một người dân
trong vùng ; người này
sai anh ta ra đồng chăn
heo. Anh ta ao ước
lấy đậu muồng heo
ăn mà nhét cho đầy
bụng, nhưng chẳng
ai cho. Bấy giờ anh
ta hồi tâm mà tự
nhủ : “Biết bao
nhiêu người làm công
cho cha ta được cơm
dư gạo thừa, mà ta
ở đây lại chết
đói ! Thôi, ta
đứng lên, đi về cùng
cha và thưa với người
: “Thưa cha, con
thật đắc tội
với Trời và với
cha, chẳng còn đáng
gọi là con cha nữa.
Xin coi con như một
người làm công cho
cha vậy”. Thế
rồi anh ta đứng lên
đi về cùng cha.
Anh ta còn ở đằng
xa, thì người cha đã
trông thấy. Ông
chạnh lòng thương,
chạy ra ôm cổ anh
ta và hôn lấy hôn
để. Bấy giờ người
con nói rằng : “Thưa
cha, con thật đắc
tội với Trời và
với cha, chẳng còn
đáng gọi là con cha
nữa…” Nhưng người
cha liền bảo các đầy
tớ rằng : “Mau đem
áo đẹp nhất ra đây
mặc cho cậu, xỏ
nhẫn vào ngón tay,
xỏ dép vào chân
cậu, rồi đi bắt
con bê đã vỗ béo làm
thịt để chúng ta
mở tiệc ăn mừng !
Vì con ta đây đã
chết mà nay sống
lại, đã mất nay
lại tìm thấy”. Và
họ bắt đầu ăn
mừng.
Lúc ấy người con
cả của ông đang
ở ngoài đồng. Khi
anh ta về gần đến
nhà, nghe thấy
tiếng đàn ca nhảy
múa, liền gọi một
người đầy tớ ra
mà hỏi xem có
chuyện gì. Người
ấy trả lời : “Em
cậu đã về, và cha
cậu đã làm thịt
con bê béo, vì gặp
lại cậu ấy mạnh
khoẻ”. Người anh
cả liền nổi giận
và không chịu vào
nhà. Nhưng cha cậu
ra năn nỉ. Cậu
trả lời cha : “Cha
coi, đã bao nhiêu năm
trời con hầu hạ
cha, và chẳng khi nào
trái lệnh, thế mà
chưa bao giờ cha cho
lấy được một con
dê con để con ăn
mừng với bạn bè.
Còn thằng con của
cha đó, sau khi đã
nuốt hết của cải
của cha với bọn điếm,
nay trở về, thì cha
lại giết bê béo ăn
mừng !”
Nhưng người cha nói
với anh ta : “Con à,
lúc nào con cũng ở
với cha, tất cả
những gì của cha đều
là của con. Nhưng chúng
ta phải ăn mừng,
phải vui vẻ, vì em
con đây đã chết mà
nay lại sống, đã
mất mà nay lại tìm
thấy”.
.
Dẫn giải
Có thể nói người
con thứ trong câu
chuyện Tin Mừng hôm
nay hội tụ gần như
tất cả những
khuyết điểm của các
bạn trẻ mà chúng
ta đã gặp mấy ngày
qua : cũng tò mò về
cuộc sống ở thị
thành và làm mọi cách
để được tiếp xúc
với cuộc sống ấy,
cũng mau thoái chí và
an phận khi thất
bại trong cuộc
sống mới và sẵn sàng
làm những việc hèn
hạ nhất để được
ăn - thậm chí sẽ
bằng lòng với địa
vị của người làm
công trong nhà cha,
miễn là được nuôi
ăn, cũng hiếu động
khi làm đủ cách để
tận hưởng cuộc
sống thị thành,
bất chấp tương lai
ra sao, cũng nuôi tham
vọng được đi
bằng đôi chân của
mình nhưng lại không
dám kiên trì thực
hiện tham vọng ấy,
cũng tính toán không
chỉ khi đòi chia gia
tài để có thể ra
ở riêng mà cả khi
dự định quay về
để được ăn đuợc
uống. Nhưng trên
hết, đó là một
anh bạn trẻ rất
giỏi phung phá : trước
hết là phung phá
cuộc sống êm đềm
trong nhà, phung phá tình
nghĩa cha con và tình
nghĩa anh em ; kế đó
là phung phá của
cải và dĩ nhiên kèm
theo đó là phung phá
sức khoẻ và thời
giờ ; rồi tệ hơn
nữa là phung phá
danh dự và phẩm giá
của một con người,
của một thanh niên
sức dài vai rộng,
của một gia đình
danh giá… Đây có
lẽ là sự mất mát
lớn nhất của anh :
người ta có thể
dễ dàng lấy lại tài
sản, sức khoẻ,
thậm chí cả thời
giờ bằng cách làm
việc gấp nhiều
lần để chuộc
lại ; nhưng tình yêu,
danh dự và phẩm giá
đã mất thật khó
giành lại vì
đó là những tài
sản không phải
một sáng một
chiều xây dựng được.
Chính vì thế, người
cha đã nhận xét không
sai : cuộc ra đi
của người con thứ
không khác gì một
sự “đánh mất”
hay tệ hơn nữa,
một “cái chết”.
Thế nhưng, những
mất mát có lớn đến
đâu vẫn có thể
chuộc lại, nếu anh
bạn ấy được cha
tha thứ và nối
lại tình xưa. Anh
bạn trẻ của chúng
ta thật diễm phúc
khi có một người
cha tuyệt vời như
thế. Ông không chỉ
yêu thương con khi
sẵn sàng cho con
thử sức trong cuộc
chơi bằng cách cung
cấp tất cả những
gì cần thiết. Ông
không chỉ yêu thương
con khi chiều chiều
đứng ngóng con về.
Mà ông còn thương yêu
con khi quên đi tất
cả những lầm lỗi
của con : đối với
ông, con trở về nhà
là đủ rồi, bất
kể con ăn năn thế
nào, con muốn sửa
lỗi ra sao… Bất
chấp con đã làm gì,
trước sau con vẫn là
con. Vì thế, chẳng
những ông không
mắng không phạt, mà
còn khôi phục tất
cả địa vị, phẩm
giá và quyền lợi
cho con : trước kia
con vốn là con ông
chủ thì nay cũng
thế, thậm chí là
con đã lớn của ông
chủ - là “cậu
chủ”, được chia
sẻ danh dự và
quyền hành của ông
chủ. Thế nên, ông
mặc áo đẹp, xỏ
giày và trao nhẫn
cho cậu, đồng
thời mở tiệc để
chính thức hoá địa
vị của cậu trước
bà con thiên hạ.
Tình thương của người
cha còn được sáng
hơn nữa trong cách
đối xử của ông
với người con cả.
Nếu người con cả
không muốn nhìn
nhận em mình bằng cách
gọi cậu ta là
“thằng con của
cha”, thì người
cha tìm cách nối
lại tình thân giữa
hai anh em bằng cách
nhắc người con
lớn rằng dẫu sao
cậu ấy vẫn là “đứa
em của con”. Nếu
người con cả kể
lể công sá của anh
khi làm việc cho cha
và trách móc cha đã
không rộng rãi đủ
để cho anh ta tiệc
tùng với bè bạn,
thì người cha tuyên
bố một điều mà lâu
nay ông vẫn đinh
ninh như thế :
“mọi sự của cha
là của con”, thay vì
trách con rằng con
vẫn còn đầy sự tính
toán, con không có
tấm lòng độ lượng
của cha, dù vẫn ở
bên cạnh cha mình ngày
đêm.
Như thế, rốt cuộc
chúng ta hay hai anh
bạn trẻ của chúng
ta có xấu xa thế nào,
Thiên Chúa hay người
cha nhân từ ấy
vẫn yêu thương chúng
ta : yêu thương khi
sẵn sàng cung cấp
mọi phương tiện
cần thiết để giúp
chúng ta thực hiện
cuộc sống và tương
lai của mình, yêu thương
khi vẫn tin tưởng và
kiên nhẫn chờ đợi
chúng ta quay về, yêu
thương khi tha thứ
bằng cách chẳng
những quên đi tất
cả lỗi lầm quá
khứ mà còn khôi
phục phẩm giá chúng
ta cao hơn trước, yêu
thương khi tạo điều
kiện cho chúng ta
bắt đầu cuộc đời
mới cả trong gia đình
lẫn ngoài xã hội…
Tuần chia sẻ của
chúng ta không thể
khép lại với bảng
cáo trạng các
khuyết điểm và
tội lỗi của các
bạn trẻ, mà phải
kết thúc với bài
ca tôn vinh và cảm
tạ tấm lòng yêu thương
rộng rãi của Thiên
Chúa. Hay nếu có
phải liệt kê ra
những điều còn
bất toàn và dang
dở của các bạn
trẻ, thì đó cũng
chỉ nhằm cho thấy
tình thương của Thiên
Chúa lớn lao biết
chừng nào trước
những điều đáng
buồn đáng trách
ấy.
“Anh ta còn ở đằng
xa, thì người cha đã
trông thấy”. Còn
Chúa đã nhìn thấy
tôi, kêu gọi tôi,
giúp đỡ tôi…,
ngay khi tôi vừa nghe
thông báo về tuần
chia sẻ, ngay khi tôi
thu xếp công việc và
thời giờ để tham
dự tuần chia sẻ,
ngay khi tôi bước chân
ra khỏi nhà, ngay khi
tôi đặt chân và tìm
chỗ ngồi trong nhà
thờ, ngay khi tôi
thinh lặng lắng nghe
lời Chúa, ngay khi tôi
miên man suy nghĩ
tiếp sau mỗi thánh
lễ…Chúa đã nhìn
thấy tất cả, ghi
nhận tất cả một
cách âu yếm và
cẩn thận. Ngài sẽ
còn làm nhiều hơn
nữa cho tôi. Vậy thì
điều gì còn khiến
tôi chưa dám quay
về nhà Chúa ?
.Gợi
ý để suy nghĩ thêm
Tôi
nhận xét mình còn
khá hơn hay bết
hơn hai anh bạn
trong câu chuyện
Tin Mừng này ?
Tôi
có bao giờ suy
nghĩ thấu đáo
về tình thương
của Chúa không ?
Tôi nghiệm thấy
Chúa yêu tôi như
thế nào ?
Đâu
là lí do làm tôi
ngại ngùng quay
về với Chúa ?