Hai người con
ông Dê-bê-đê là
Gia-cô-bê và Gio-an
đến gần Đức Giê-su
và nói : “Thưa
Thầy, chúng con
muốn Thầy thực
hiện cho chúng con điều
chúng con sắp xin đây”.
Người hỏi : “Các
anh muốn Thầy thực
hiện cho các anh điều
gì ?” Các ông thưa
: “Xin cho hai anh em
chúng con, một người
được ngồi bên
hữu, một người
được ngồi bên
tả Thầy, khi Thầy
được vinh quang”.
Đức Giê-su bảo :
“Các anh không
biết các anh xin gì
! Các anh có uống
nổi chén Thầy sắp
uống, hay chịu được
phép rửa Thầy sắp
chịu không ?” Các
ông đáp : “Thưa
được”. Đức Giê-su
bảo : “Chén Thầy
sắp uống, anh em cũng
sẽ uống ; phép
rửa Thầy sắp
chịu, anh em cũng
sẽ chịu. Còn việc
ngồi bên hữu hay bên
tả Thầy, thì Thầy
không có quyền cho,
nhưng Thiên Chúa đã
chuẩn bị cho ai thì
kẻ ấy mới được”.
Nghe vậy, mười
môn đệ kia đâm ra
tức tối với ông
Gia-cô-bê và ông Gio-an.
Đức Giê-su gọi các
ông lại và nói :
“Anh em biết :
những người được
coi là thủ lãnh các
dân thì lấy quyền
mà cai quản dân. Nhưng
giữa anh em thì không
được như vậy : ai
muốn làm lớn giữa
anh em thì phải làm
người phục vụ anh
em ; ai muốn làm đầu
anh em thì phải làm
đầy tớ mọi người.
Vì Con Người đến
không phải để được
người ta phục vụ,
nhưng là để phục
vụ, và hiến mạng
sống làm giá chuộc
muôn người”.
.
Dẫn giải
Hôm qua, chúng
ta đã tiếc cho anh
bạn thanh niên con nhà
giàu đã vì thiếu
hi sinh và thiếu từ
bỏ mà đánh mất cơ
hội đi xa trong ơn
gọi làm môn đệ Chúa
và cũng đồng thời
bỏ qua dịp may để
hưởng sự sống đời
đời. Hôm nay, chúng
ta sắp sửa phải
chứng kiến hai bạn
trẻ khác cũng chỉ
vì tham lam quyền hành
và địa vị mà
chẳng những mất đi
cơ hội làm bạn
với Đức Giê-su,
chia sẻ sự phục
vụ tự nguyện và vô
vị lợi của Ngài,
còn làm nhạt đi tình
thân giữa anh em
bạn bè.
Câu chuyện
xảy ra vào những
tuần lễ cuối cùng
trước khi Đức Giê-su
lên Giê-ru-sa-lem cử
hành lễ Vượt Qua -
một lễ Vượt Qua
hết sức quan trọng
đối với Ngài : đây
là cơ hội cuối cùng
Đức Giê-su giới
thiệu Nước Trời và
con đường Tin Mừng
của Ngài cho mọi người
Do Thái - từ thứ dân
đến hàng ngũ lãnh
đạo, cũng là cơ
hội cuối cùng để
mọi người trả
lời trước Nước
Trời và con đường
Tin Mừng ấy. Nói cách
khác, đây là lúc Đức
Giê-su dứt khoát thành
lập Nước Trời
theo quan điểm của
Chúa – dù có thể
phải trả giá đắt
nhất là thương tích
và chết chóc. Sống
trong bầu khí chuẩn
bị thành lập Nước
Trời cách dứt khoát
và bi hùng như thế,
không riêng gì hai
bạn Gia-cô-bê và
Gio-an mà tất cả các
bạn trẻ khác đều
háo hức muốn xem
hồi kết sẽ ra sao
và mình sẽ nhận
được gì trong Nước
Trời ấy.
Hai anh bạn
Gia-cô-bê và Gio-an hơn
các bạn khác ở
chỗ dám thẳng
thắn với mình,
với Chúa và với bè
bạn : các ông muốn
hai vị trí tốt
nhất trong vương
quốc của Chúa. Nhưng
hai ông cũng thật
biết điều : hai ông
sẵn sàng nếm trải
những gian khổ lớn
nhất để đổi
lấy hai vị trí ấy.
Hai ông sẵn sàng
uống “chén đắng”
và chịu “phép
rửa” cùng với
Thầy mình. Chén đắng
và phép rửa là hai
kiểu nói quen thuộc
của người Do Thái
để chỉ sự đau
khổ, thậm chí cái
chết. Có điều hai
ông tính toán kĩ :
nếu Chúa đã chấp
thuận cho họ các
vị trí vẻ vang và
quyền lực ấy,
hẳn Ngài không để
họ thiệt mạng -
bằng không lấy người
đâu mà ngồi vào
hai chỗ ấy. Cùng
lắm họ chỉ phải
nếm trải những thương
tích và đau đớn thôi.
Qua những lời
cầu xin và cam kết
ấy của họ, Đức
Giê-su mới nhận ra
chẳng mấy ai đi
theo Ngài mà không tính
toán. Hoá ra ai ai cũng
nhắm tới quyền hành
khi sống và làm
việc, và để được
quyền hành, người
ta sẵn sàng phục
vụ - phục vụ tới
mức hèn hạ nhất.
Phục vụ trở thành
phương tiện để đạt
được quyền hành.
Quyền hành mới chính
là mục tiêu và ý
nhắm sau hết của
những người được
coi là “tôi tớ
trung thành”. Đức
Giê-su cũng có thể
bắt đầu từ đây
để nhìn lại tất
cả sự tận tụy
của các bạn mình.
Có lần hai anh em
Gia-cô-bê và Gio-an
tức giận cho Thầy
mình không được dân
làng Sa-ma-ri nọ
tiếp đón, và tuyên
bố sẵn sàng cầu
xin Thiên Chúa cho
lủa trời xuống thiêu
rụi làng ấy. Bề
ngoài là quan tâm
tới danh dự của
Thầy, nhưng kì
thực có thể là lo
lắng cho chỗ đứng
mai ngày của mình,
khi vương quốc của
Thầy không được
nhiều người ủng
hộ.
Tiếc thay, khi
mười anh em bạn
của hai ông tỏ rõ
sự bất bình trước
yêu sách ấy, họ đã
gián tiếp cho thấy
chính họ cũng cùng
một “duộc” (‘ruột’)
với hai anh em ấy :
ai ai cũng tham gia
cộng đoàn Đức Giêsu,
cũng tận tụy phục
vụ Ngài, chăm chú
lắng nghe lời Ngài,
thậm chí sẵn sàng
vào sinh ra tử với
Ngài, chỉ để hi
vọng giành được
vinh quang lớn bên
cạnh Ngài.
Ngày
nay, chúng ta cũng
thật buồn khi thấy
chẳng riêng gì người
lớn làm việc lâu năm,
mà cả các bạn
trẻ mới vào đời
cũng tha thiết vòng
danh lợi tới mức
không từ một biện
pháp nào, kể cả
những biện pháp
gian trá và nhục nhã
nhất, để được
lọt mắt xanh cấp
trên, để được đề
bạt và nắm quyền.
Tệ hơn nữa, bả
vinh hoa ấy cũng
mồi chài được
cả những người
mệnh danh là đầy
tớ Chúa trong các
tổ chức tu trì
của Giáo Hội. Người
ta sẵn sàngphục vụ tới
mức chấp nhận không
có khuôn mặt riêng
hay tiếng nói riêng,
chấp nhận không có
tự do và quyền
lợi riêng, miễn sao
có ngày được nắm
quyền và lúc ấy, có
lấy lại khuôn mặt,
tiếng nói, tự do và
quyền lợi cũng không
muộn.
Như thế, cái
thiếu thốn trầm
trọng nhất trong Giáo
Hội và xã hội,
trong dòng tu và gia
đình, đặc biệt
trong giới trẻ hôm
nay không phải là
thiếu người làm
việc hay thiếu nhà
chuyên môn, càng không
phải là thiếu điều
kiện và phương
tiện, mà là thiếu
những tâm hồn
quảng đại, những
con người “biết
phụng sự Chúa như
Chúa đáng được
phụng sự, biết cho
đi mà không tính toán,
biết chiến đấu không
sợ thương tích,
biết làm việc không
đòi nghỉ ngơi,
biết hoạt động không
đòi phần thưởng nào
hơn là được biết
mình đang thi hành ý
Chúa” (lời nguyện
của thánh I-nhã).
.
Gợi ý để
suy nghĩ thêm
Hiện
nay, tôi đang đứng
ở vị trí nào
trong gia đình, công
sở, làng nước,
xã hội và Giáo
Hội ? Có phải là
vị trí quyền
lực không ?
Tôi
có đang mơ ước
và phấn đấu
cho một vị trí
cao hơn không ?
Bằng những
biện pháp nào ?
Trung thực hay
gian dối ?
Tôi
nghĩ sao về con
đường của Đức
Giêsu : phục vụ
hoàn toàn vô vị
lợi và cho đến
chết ?