Bấy giờ có
một người đến thưa
Đức Giê-su rằng :
“Thưa Thầy, tôi
phải làm điều gì
tốt để được hưởng
sự sống đời đời
?” Đức Giê-su đáp
: “Sao anh hỏi tôi
về điều tốt ?
Chỉ có một Đấng
tốt lành mà thôi.
Nếu anh muốn vào cõi
sống, thì hãy giữ
các điều răn”. Người
ấy hỏi : “Điều
răn nào ?” Đức Giê-su
đáp : “Ngươi không
được giết người.
Ngươi không được
ngoại tình. Ngươi
không được trộm
cắp. Ngươi không
được làm chứng
gian. Ngươi phải
thờ cha kính mẹ, và
ngươi phải yêu đồng
loại như chính mình”.
Người thanh niên
ấy nói : “Tất
cả những điều đó,
tôi đã tuân giữ, tôi
còn thiếu điều gì
nữa không ?” Đức
Giê-su đáp: “Nếu
anh muốn nên hoàn
thiện, thì hãy đi bán
tài sản của anh và
đem cho người nghèo,
anh sẽ được một
kho tàng trên trời.
Rồi hãy đến theo tôi”.
Nghe lời đó, người
thanh niên ấy buồn
rầu bỏ đi, vì anh
ta có nhiều của
cải.
.
Dẫn giải
Các bạn đánh
giá thế nào về người
thanh niên trong câu
chuyện Tin Mừng
nổi tiếng này :
tốt hay xấu ?
Nhiều người căn
cứ trên hành vi
cuối cùng của anh
bạn trẻ này (“buồn
rầu bỏ đi” sau
khi nghe Đức Giê-su
mời đi theo Ngài) để
kết án anh là một
người “cực xấu”.
Thật ra, chính tác
giả Mác-cô ghi
nhận Đức Giê-su đã
có lúc đưa mắt âu
yếm nhìn anh ta, nghĩa
là đã có lúc Đức
Giê-su đánh giá anh
cao tới mức Ngài
hết sức kì vọng nơi
anh. Nếu thế, có
thể nói một cách công
bằng hơn rằng anh là
một người tốt nhưng
chưa đủ mức –
anh hội đủ tính cách
của một người
trẻ là còn dở dang
trong mọi sự, kể
cả trong thiện chí,
trong quyết tâm và
trong hành động.
Trước hết,
anh ta là người
tốt ở chỗ nào ?
Anh đã biết đặt
mục tiêu của đời
mình đúng chỗ :
sống là để được
hạnh phúc đời đời.
Chính vì thế, dù có
nhiều của, dù có
nhiều uy tín – vì
đã sống đạo đức
trước mặt nhiều
người, anh vẫn không
lấy làm đủ, bao lâu
chưa nắm chắc được
sự sống và hạnh
phúc đời đời. Ở
điểm này, có lẽ
anh còn hơn nhiều người
trẻ hôm nay, thậm
chí hơn cả nhiều
người lớn nữa :
một người con của
Chúa không thể nào
sống chỉ để hưởng
một hạnh phúc tàm
tạm như có ăn có
mặc, có đôi có
lứa, có con có cái,
có nhà có cửa, có
việc có tiền, có
uy tín và thế giá…Đã
là con Chúa là được
tiền định để
được hơn thế
nữa.
Anh còn khá ở
chỗ đã xác định
rằng muốn tìm ra
đường để được
sống đời đời thì
phải tìm đến vị
nào có đủ thẩm
quyền trả lời điều
đó. Và anh đã
nhận định đúng đắn:
ngoài Chúa ra, chẳng
ai biết đường đưa
tới hạnh phúc đời
đời. Thế nên, khi
nghe biết Đức Giê-su
là người Thiên Chúa
sai đến, anh vội vàng
tìm đến gặp Ngài.Có nhiều bạn
trẻ hôm nay biết mình
sinh ra đời để hưởng
hạnh phúc của con
Chúa, nhưng chưa
một lần nhích chân
tìm kiếm Đức Giê-su
để được Ngài
chỉ giáo cho. Họ là
những người chỉ
muốn suông, chứ chưa
bao giờ hành động.
Một điều mà
rất nhiều người hôm
nay - kể cả những
người học thức và
khôn ngoan – còn
thua kém anh bạn
trẻ trong Tin Mừng :
khi xin Đức Giê-su
cho biết phải LÀM
điều gì TỐT để
được SỐNG đời
đời, anh bạn của
chúng ta đã xác tín
không thể có hạnh
phúc thật mà không
có hành động, nhưng
phải là một hành
động tốt. Hay nói
một cách chuyên môn
hơn, không thể có
hạnh phúc thật mà
không sống đạo đức
hay không có đời
sống hợp luân lí.
Những hạnh phúc có
được sau khi hành
động sai quấy,
những niềm vui có
được sau khi làm điều
xấu đều là những
hạnh phúc giả dối,
là những niềm vui
trá hình. Biết thế,
nhưng hiện nay vẫn
có rất nhiều bạn
trẻ - và cả những
người có học và
mang tiếng là khôn
ngoan - vẫn cho là mình
đang hạnh phúc dù mình
cũng đồng thời đang
làm điều phi pháp
hay đang sống vô luân.
Kể cả những thánh
lễ mình cử hành,
những cuộc rước mình
tham gia, những nghĩa
cử bác ái mình
thực hiện… cũng
chẳng thay thế được
đời sống thiếu lành
mạnh, hành vi bất công,
tính toán xấu xa…
của mình.
Có người
viện cớ là mình
rất muốn sống cho
tốt để được
hạnh phúc thật, nhưng
chẳng biết đâu là
điều tốt để làm.
Nói thế là dối
gạt. Vì nếu không
được học giáo lí
hẳn hoi, không được
nghe giảng dạy chu
đáo, mọi người
vẫn có đủ cơ
hội để biết điều
tốt phải làm và điều
xấu phải tránh
nhờ giáo dục gia đình,
trường học, xã
hội, và nhất là
nhờ chính lương tâm
của mình. Những
giới răn Đức Giê-su
nêu ra cho anh bạn chúng
ta có thật là
những giới răn chúng
ta chưa bao giờ nghe
nói tới không ?
“Không giết người
mà phải tôn trọng
sự sống của người
khác. Không được
ngoại tình mà phải
tôn trọng tình yêu
và hôn nhân của người
khác. Không trộm
cắp mà phải tôn
trọng tài sản và
quyền lợi vật
chất của người khác.
Không làm chứng gian
mà phải bênh vực
sự thật, nhất là
khi có liên quan đến
người khác. Không
được bất hiếu
với cha mẹ mà
phải kính yêu các
ngài. Không được
ghét bỏ người khác
mà phải yêu thương
họ như chính mình”.
Có ai trong chúng ta
đây chưa biết
những bổn phận này
?
Tuy nhiên, điều
thiếu sót, cũng là
điều đáng tiếc nơi
anh bạn chúng ta là
: một đàng anh
muốn hoàn thiện,
muốn hạnh phúc
trọn vẹn, muốn
sự sống đời đời,
nhưng đàng khác anh
lại muốn dừng
lại với những
bổn phận và việc
tốt tối thiểu.
Nếu Chúa muốn chỉ
cho anh biết một
việc tốt nào khác
thì cũng chỉ trong
phạm vi và trong
mức độ chung như
bao việc tốt khác
thôi. Đang khi đó,
Đức Giê-su cho
biết một người
tốt không phải là
người chỉ làm đúng
sát chữ những điều
luật dạy, mà là người
luôn “theo Chúa”
hay luôn tìm ý Chúa
hơn nữa trong đời
sống của mình hôm
nay. Trước đây,
trong hoàn cảnh và
khả năng của tôi lúc
ấy, có thể làm
được như thế là
tốt rồi. Nhưng hôm
nay, trong hoàn cảnh
và khả năng mới, tôi
phải làm hơn nữa
như Chúa sẽ chỉ
vẽ cho tôi. Từ nay,
làm người tốt không
phải chỉ là làm
việc này việc kia có
trong sách vở, mà là
đi theo Chúa và chờ
Chúa cho biết phải
làm gì, như một
học trò và môn đệ
đi theo Thầy không
phải chỉ để đi
theo cho có đủ lễ
bộ, mà là để
biết Chúa muốn gì
và làm theo. Bằng cách
ấy, anh bạn chúng
ta sẽ không chỉ
loay hoay với nhà
cửa ruộng vườn và
với gia nhân của mình
; anh sẽ cùng với
Chúa săn tìm hạnh
phúc cho mọi người
mọi nơi. Anh sẽ không
còn bận tâm quá
tới sự thánh
thiện đạo đức
của mình, mà lo
lắng hơn tới sự
thánh thiện đạo đức
của những người
khác.
Thật ra, nếu
nhìn tới viễn tượng
ấy, chắc anh sẽ không
thấy việc từ bỏ
của cải là quá to
tát. Vì làm sao có
thể cùng với Chúa
mưu cầu hạnh phúc
cho người khác,
nếu mình còn quá
bận lòng với
những gì là của mình
? Đến đây, chúng
ta mới thấy tại
sao Chúa thất vọng,
sau khi đã nhìn anh
ta với tất cả hi
vọng và yêu mến.
Anh đã có tham vọng
tốt lành là vươn
tới một hạnh phúc
to lớn, nhưng lại
không dám bắt tay
thực hiện, vìcứ muốn loay
hoay với những điều
tối thiểu, càng không
muốn mất mát
những điều mình
hằng tha thiết. Anh
tựa như một chàng
ngư phủ thấy bên
kia đại dương là
miền đất thiên đàng,
nhưng không dám bơi
xa mà cứ loay hoay
chỗ nước cạn.
Rủi thay, bằng lòng
với hạnh phúc quá
tầm thường cũng có
nghĩa là sẽ giết
dần giết mòn hạnh
phúc ấy.
.
Gợi ý để
suy nghĩ thêm
So
với anh thanh niên
trong chuyện, tôi
thấy mình bết hơn
hay khá hơn ở
những điểm nào
?
Có
bao giờ tôi nếm
được hạnh phúc
rất thuần
khiết của người
đã sẵn sàng
từ bỏ một
quyền lợi nào
đó của mình vì
Chúa hay vì người
khác chưa ?