Một hôm, Đức
Giê-su đang đứng
ở bờ hồ Ghen-nê-xa-rét,
dân chúng chen lấn
nhau đến gần Người
để nghe lời Thiên
Chúa. Người thấy
hai chiếc thuyền đậu
dọc bờ hồ, còn
những người đánh
cá thì đã ra khỏi
thuyền và đang
giặt lưới. Đức
Giê-su xuống một
chiếc thuyền,
thuyền đó của ông
Si-môn, và Người
xin ông chèo thuyền
ra xa bờ một chút.
Rồi Người ngồi
xuống, và từ trên
thuyền Người
giảng dạy dân chúng.
Giảng xong, Người
bảo ông Si-môn :
“Chèo ra chỗ nước
sâu mà thả lưới
bắt cá”. Ông Si-môn
đáp : “Thưa Thầy,
chúng tôi đã vất
vả suốt đêm mà không
bắt được gì cả.
Nhưng vâng lời
Thầy, tôi sẽ thả
lưới”. Họ đã làm
như vậy, và bắt
được rất nhiều cá,
đến nỗi hầu như
rách cả lưới. Họ
làm hiệu cho các
bạn chài trên
chiếc thuyền kia đến
giúp. Những người
này tới, và họ đã
đổ lên được hai
thuyền đầy cá, đến
gần chìm.
Thấy vậy, ông
Si-môn Phê-rô sấp
mặt dưới chân Đức
Giê-su và nói :
“Lạy Chúa, xin tránh
xa con, vì con là kẻ
tội lỗi !” Quả
vậy, thấy mẻ cá
vừa bắt được, ông
Si-môn và tất cả
những người có
mặt ở đó với ông
đều kinh ngạc. Cả
hai người con ông Dê-bê-đê,
là Gia-cô-bê và Gio-an,
bạn chài với ông
Si-môn, cũng kinh
ngạc như vậy. Bấy
giờ Đức Giê-su
bảo ông Si-môn : “Đừng
sợ, từ nay anh sẽ
là người thu phục
người ta”. Thế là
họ đưa thuyền vào
bờ, rồi bỏ hết
mọi sự mà theo Người.
.
Dẫn giải
Nếu năm bạn
trẻ chúng ta làm
quen hôm qua phấn
khởi và hào hứng
thế nào thì anh
bạn Phê-rô và có
lẽ cả các bạn bè
của anh hôm nay lại
“ỉu xìu” và
tầm thường tới
mức đáng thất
vọng.
Sáng hôm ấy,
tại bờ hồ Ghen-nê-xa-rét
ở Ga-li-lê, mặt
trời đã lên cao, dân
chúng đang chen lấn
nhau rất đông. Tưởng
là họ tụ tập để
đón các thuyền đánh
cá xa bờ trở về.
Nhưng kì thực không
phải. Hay nếu có thì
đó chỉ là lí do
ban đầu. Sau khi
biết các thuyền
trở về với khoang
trống, người ta đã
lập tức đổ dồn
sang một hướng khác.
Lần đầu tiên, làng
chài hèn kèm của
họ được một vị
ngôn sứ nổi tiếng
đến thăm và giảng
đạo. Các tay chài
đã thất vọng vì
đánh cá hụt, càng
thất vọng hơn trước
nhân tình thế thái
: thường ngày khi
thuyền họ chở đầy
cá về thì hết người
nịnh nọt tới kẻ
chiều chuộng để
mua cho được cá ; còn
hôm nay khi họ tay
trắng trở về, không
có lấy một người
nào hỏi han để an
ủi và động viên
họ. Họ cũng đâm
ra bực lây cả vị
ngôn sứ nổi tiếng
kia. Si-môn và các
bạn nhanh tay neo
thuyền vào bến,
giặt lưới, rồi
vội vàng quay về :
lúc này vào giường
ngủ là thượng sách
!
Nào ngờ, Đức
Giê-su lại chọn
ngay thuyền của Si-môn,
xin ông cho mượn để
ngồi giảng đạo và
xin ông chèo ra xa
một chút để dễ nói
với dân chúng.
Miệng lẩm bẩm :
“Thế là lại mất
một buổi sáng và
… mất luôn cả
giấc ngủ!”. Si-môn
vừa ngáp dài vừa
ngồi bó gối ở
cuối thuyền chờ Đức
Giê-su giảng xong. Ông
hí hửng định chèo
thuyền vào bờ khi
thấy Đức Giêsu
kết thúc bài giảng.
Nhưng lại một lần
nữa, Ngài đề
nghị ông chèo
thuyền ra xa hơnkhông phải để
giảng mà là để
….đánh cá. Thế này
thì thật quá đáng
! Trước mặt bàn dân
thiên hạ mà Ngài
chẳng nể nang ông :
gián tiếp nhắc
lại vết thương lòng
của ông là đã đánh
cá thất bại cả đêm
qua, trực tiếp dạy
khôn ông về việc săn
bắt cá - một người
làm nông cả đời bám
chặt đất liền
lại dám chỉ vẽ
chuyện sông nước
cho tay chài chuyên
nghiệp !
Nhưng
vừa nể Ngài đang
được dân chúng ái
mộ, vừa muốn
chứng tỏ sự thất
bại của mình là có
lí nếu lần này ông
cũng chẳng bắt được
gì, Si-môn chèo ra
chỗ nước sâu. Có
ngờ đâu, chỉ trong
nháy mắt, tay ông đã
buông thõng xuống vì
cá vào lưới quá
nhiều. Ông vội vàng
hô to gọi các bạn
chài ở thuyền khác
đến tiếp sức.
Cả đám thanh niên
vạm vỡ mới kéo
nổi lưới lên
thuyền : không phải
vài con cá lòng tong,
mà cả hai thuyền đầy
những con cá to
bằng bàn chân người
và còn lớn hơn
thế nữa.
Đến lúc này,
Si-môn mới thấy
xấu hổ vì đã có
những cử chỉ,
lời nói và ý nghĩ
không tốt về Đức
Giê-su. Không riêng gì
ông, mà cả đám
bạn như Gia-cô-bê và
Gio-an cũng lặng người
đi vì ngạc nhiên :
Giê-su chẳng những
không phải là tay mơ
về sông nước, mà
hình như còn là
chủ nhân của sông
nước nữa ! Bây
giờ, cả đám không
còn dám huênh hoang
to tiếng nữa, mà
chỉ biết lặng lẽ
làm những gì Ngài nói.
Họ đưa thuyền vào
bờ và đi theo Ngài.
Thật ra, sự
chán nản tới mức
chỉ muốn bỏ việc
và quay về nhà ngủ
nghỉ - sự an phận
thủ thường của
Si-môn và bạn bè ông
rất dễ hiểu và
rất dễ thông cảm.
Có ai không buồn bã
thất vọng khi đã
chuẩn bị tất cả,
từ lương thực cho
người tới mồi cho
cá, từ thuyền bè
tới lưới cá, từ
sự hồ hởi phấn
chấn trong tâm hồn
tới sự khoẻ
khoắn chắc chắn
trong thân xác, mà
rốt cuộc chẳng làm
được gì, ngoài
khoang thuyền trống
hoác !
Rồi khi đã có
cá, nhiều nữa là
khác, đủ hái ra
tiền tiêu cả mấy
tháng, ai dại gì ra
khơi một lần nữa.
Cám ơn Đức Giê-su
rối rít, xin lỗi Ngài
tới tấp, nếu cần
đãi Ngài mấy bữa
ăn liền, là đủ.
Nếu sáng nay cả
bọn chỉ muốn yên
thân trong giấc điệp
là vì hoàn cảnh
bắt phải chịu
vậy, thì bây giờ
cả đám sẵn sàng
an phận vì đã được
toại nguyện. Dù có
là thanh niên trai tráng,
ai cũng muốn có lúc
dừng tay chèo, dừng
chân bước để hưởng
thụ, để nghỉ ngơi.
Chỉ tiếc đó
cũng chính là sai
lầm của ông và các
bạn ông. Câu nói
của Đức Giê-su :
“Chèo ra chỗ nước
sâu mà thả lưới
bắt cá” không
chỉ là một lời mách
nước cho người đánh
cá, mà là bí quyết
cho mọi thành công
trong cuộc đời.
Si-môn thất bại
trong lần đánh cá
đêm qua, có thể không
phải vì chưa ra khơi
tính theo cây số
biển, mà là chưa ra
khơi tính theo thước
đo của sự quyết tâm
trong lòng : tuy đã
ra khơi, nhưng mới
thử vài keo đã bỏ
cuộc. Sau khi đánh
được mẻ cá lớn
chưa từng thấy, ông
lại tính tới
chuyện không “ra khơi”
nữa. Ông chỉ nghĩ
tới việc loay hoay
trong xó nhà hay cùng
lắm, hì hục trên sông
nước, kiếm cá, mua
bán, sắm sửa và…chơi.
Một lần nữa, Đức
Giê-su cho biết Ngài
giúp ông bắt được
cá không phải chỉ
để như thế thôi,
mà để ông nghĩ đến
một số phận mới,
một chân trời mới
và một kiếp sống
khác : đó chính là
không chỉ nghĩ cho mình
và gia đình mình, mà
còn phải nghĩ tới
những người khác,
không chỉ nghĩ đến
chuyện mưu sinh, mà
còn phải nghĩ đến
chuyện hạnh phúc đời
đời… Vẫn biết
mỗi lần “ra khơi”
như thế là mỗi
lần phải đương đầu
với những thử thách
và bất ngờ, nhưng
tục ngữ Việt Nam có
câu : “Không vào
hang, làm sao bắt
được cọp!”.Nhất là nếu
những lần “ra khơi”
ấy là những lần
ra khơi do Chúa đề
nghị và có Chúa đi
cùng – những lần
ra khơi cao đẹp và
ý nghĩa !
Tuổi trẻ
hiếu kì tọc mạch,
tuổi trẻ hăng hái
xông pha. Nhưng tuổi
trẻ cũng rất mau
nản chí, mau thất
vọng và sớm hưởng
thụ, cầu an. Thử
hỏi nếu Đức Giê-su
không đến khuấy động
cuộc đời Si-môn và
bạn bè ông, thì
cuộc đời họ và
cuộc đời nhiều người
đã ra sao ? Thử
hỏi nếu các ông không
chấp nhận cùng
với Đức Giê-su ra
khơi, thì cuộc đời
họ và cuộc đời
nhiều người đã
thế nào ?
.
Gợi ý để
suy nghĩ thêm
Hiện
nay, tôi thấy mình
đang ở trong tình
trạng nào:chán nản
thất vọng ? buông
xuôi để mặc ?
ích kỉ và lười
biếng thụ hưởng
? lao đầu vào
những việc không
đâu ? phấn đấu
để thực hiện
những điều
tốt ?
Có
bao giờ tôi dám
tiến lên thực
hiện những điều
tốt không :
chẳng bao giờ, vì
sợ bị thiệt
hại ? chỉ một
đôi lần, chứ
không dám hơn ?
chỉ khi nào nắm
vững mọi sự
trong tay ? sẵn sàng
nếu thấy Chúa
ra hiệu, dù có
thể bị thương
tích hay thậm chí
bị ngã ?